Ring ring

WWW.VIP352.WAP.SH
Couple 4Hi ![2026-05-21] [12:50]
[Truyện Ma] | Bảy Ngôi Làng Ma
<< Lùi - Tiếp theo >>
Trang 19 trong tổng số 23
tử hán, là người biết yêu thương người khác, tôi vô cùng cảm kích.
Tôi dự định sẽ thoát khỏi ngôi làng này.
“Mai tôi sẽ về thành phố!” Tôi trầm ngâm nghĩ trong đầu rồi buột miệng nói.
“Không được, lời nguyền độc đó muốn giữ đủ số 278 người, nếu cậu đi sẽ thiếu đi một người, như thế sẽ không lường trước được sự nguy hại đâu”. Trường Cương than thở nói.
Cuối cùng thì tôi đã hiểu tại sao bố tôi một mực không muốn tôi và mẹ về thăm quê. Đáng thương cho bố tôi, cứ tưởng là đã thoát được kiếp này không ngờ tôi - đứa con thiếu hiểu biết về chuyện này của ông lại mang ông trở về với lời thề độc kia.
Tôi cùng Trường Cương về làng, đến cổng làng chúng tôi gặp một thư sinh nho nhã, đeo chiếc kính trông rất trí thức. Trông thấy tôi và Trường Cương hình như hắn cảm thấy không được tự tin, cứ cúi mặt nhìn xuống đất làm như không thấy gì. Trường Cương đi đến trước mặt hắn, chận hắn lại, hình như người kia rất sợ Trường Cương, liền đi vòng qua lối khác.
Tôi ngạc nhiên vì hành vi của Trường Cương vừa rồi, hắn không phải là người không hiểu biết, cũng không phải là người chuyên ức hiếp người khác, tại sao hắn lại làm thế?
Trường Cương nhỏ giọng nói: “Tên đeo kính này là một thầy giáo từ vùng khác đến, hắn có tình ý với chị họ cậu, chị cậu có rất nhiều người tình. Tôi hiểu rằng, cái vùng đất tuyệt vọng này không thể sống yên thân qua ngày được, nhưng trừ tên này ra thì chị họ cậu đối xử với tôi tốt nhất”.
Hóa ra Trường Cương đang ghen tức với vị thầy giáo này, tôi nghĩ rằng vị thầy giáo này là người tình mà đêm đầu tiên tôi nghe tiếng trong phòng chị. Đi ngang qua nhà tên họ Lăng chết vợ vừa rồi tôi linh cảm có một đôi mắt đầy thù hận đang nhìn mình. Dừng chân lại, hình như tôi nhìn xuyên được cả ván chắn, thấy rõ người đứng sau nhà tên họ Lăng này, trong kia là tên họ Lăng và con hắn, còn có cả tên ăn mày nữa. Họ nhìn tôi với ánh mắt đầy thù hận, cái hận thù ấy khiến ánh mắt họ xuyên qua được cả mấy tấm chắn ở cửa, đến nỗi khiến tôi cũng cảm thấy được mối thù sâu ấy.
Trường Cương đưa tôi đến cổng nhà rồi đưa cho tôi một con gà bảo: “Ăn được thì cứ ăn cho thỏa thích, ai biết được, ngày mai ngày kia hoặc một ngày nào đó chúng ta sẽ biến mất trên cõi đời này?!”
Câu nói của hắn chứng minh sự bất lực trước lời nguyền này của hắn nói riêng và của người dân trong làng này nói chung. Con trai tôi chết, vợ theo trai, tôi cứ nghĩ tôi là người thê thảm nhất trên đời này, nhưng không ngờ, mỗi người dân trong làng này còn thê thảm hơn cả tôi.
Tôi đã tìm ra lý do để sống, bởi vì, còn rất nhiều người bất hạnh hơn cả tôi, thế mà họ vẫn giãy giụa vùng vẫy để giành lấy sự sống. Tôi cầm con gà rừng đi vào nhà, chị họ đã trở về.
Chị ấy cả kinh khi nhìn con gà rừng trong tay tôi, tôi ném con gà xuống trước mặt chị ấy rồi cười nói: “Con gà này ăn thế nào cho hợp nhỉ?” Chị ấy cầm con gà trong tay vẻ mặt đầy nghi hoặc, tôi ngồi bên chị bảo: “Là anh Trường Cương gửi cho chị đó, anh ấy thật là một người tốt”.
“Thật à?” Chị ấy chẳng tỏ thái độ gì
cả, không thích cũng không phải là không thích, chỉ vội vã làm thịt gà. Một lúc sau chị ấy mới ngẩng đầu nói: “Thực ra chị thích người có học vấn hơn, Trường Cương là người thô lỗ, nhưng tính tình cũng khá tốt, chỉ có điều...”
Tôi hiểu ý chị muốn nói gì, Trường Cương tốt nhưng chị thích người có học thức hơn, tôi mỉm cười nói: “Ví dụ như... người thầy giáo đeo kính phải không?”
“Như em vậy!” Chị ấy cúi đầu không thèm để ý đến lời tôi nữa.
Bỗng nhiên trong lòng tôi như có lửa đốt, những chuyện hơn mười năm trước lại hiện lên trong đầu tôi - những chuyện tôi với chị ấy trong căn phòng nhà tôi hôm mà mọi người đi vắng cả ấy! Đôi môi ngọt lịm và bầu vú căng cứng của chị...
“278... 278... 278... nhiều hơn một người rồi, nhiều hơn một người rồi, mày không nên về đây”. Phòng bên kia bỗng vang lại tiếng của bà.
Bỗng nhiên tôi quyết định, tôi phải dẫn chị ấy đi, nhất định phải mang chị ấy ra khỏi cái làng chết tiệt này, rồi tôi và chị ấy có thể sống chung với nhau... tôi cứ hoang tưởng đến những chuyện...
Cơm tối xong, châm đèn lên đọc sách, bỗng nhiên tôi cảm thấy mình thật bình tĩnh, bình tĩnh một cách lạ thường. Bỗng nhiên chị ấy đi vào phòng tôi, nhìn tôi với đôi mắt gợi cảm. Đang nghĩ cách làm thế nào với chị ấy thì tự nhiên chị ấy kêu lên: “Trên tường có khe hở”.
Khuôn mặt chị ấy bỗng nhiên biến sắc, nhìn vẻ kinh hoàng của chị tôi đoán chắc có chuyện gì to tát lắm, cái vẻ cao hứng vừa rồi bỗng biến đâu mất, khuôn mặt chị giờ đây tái xanh ghê sợ. Tôi nhìn theo ánh mắt chị, kẽ hở ở tường tự nhiên nở to lên, đen ngòm, hình như trong bức tường đó chứa đựng điều gì bí mật. Bỗng nhiên chị ấy như bị điên, chạy tháo ra ngoài, một lát sau mang vào một ôm rơm to tướng và mấy tấm băng dính, chị ấy bảo: “Nhanh bịt kín khe hở kia lại, nhanh đi, bịt lại”.
Tôi thấy lạ vì hành động ấy của chị, nhưng vẫn nghe theo lời chị, lấy rơm bịt lại, rồi dán keo lên. Chị ấy ngồi lên giường rồi tự nhiên bật khóc: “Vợ anh ấy sắp đẻ rồi, em nhanh trốn đi, đừng ngồi đó nữa”.
Tôi đến chỗ chị nhưng chị ấy đứng dậy, tôi bảo: “Phòng cũ rồi, nứt nẻ là chuyện thường thôi”.
Bỗng nhiên tôi thấy mình như ngu đần vụng về hơn.
“Kẽ hở...” Chị ấy lẩm bẩm: “Sẽ có một cánh tay thò ra từ kẽ hở... còn có rất nhiều bọn tiểu quỷ nữa...” Chị ấy nói năng như bị trúng tà, không còn để ý gì đến sự tồn tại của tôi, chị ấy vội vàng trốn về phòng.
Nửa đêm, tôi lại nghe có tiếng người đàn ông trong phòng chị.
Lúc đó, tôi thấy mình phấn khích quá, vừa tức vừa hận, tôi muốn...
Chị ấy không rên rỉ còn người đàn ông kia cũng không làm gì ồn ào, chỉ mấy phút sau thì không nghe thấy tiếng động nào nữa. Không phải là tên đeo kính cũng không phải là tên đen kia. Một lát rồi người đàn ông kia cũng chuồn luôn.
Sau khi người đàn ông kia ra đi tôi bỗng cảm thấy hưng phấn không thể nào kiềm chế được, tôi nghe thấy tiếng trằn qua trở lại trên giường chị ấy. Không chịu được, tôi bò dậy, lần mò đến cửa phòng chị. Cửa không cài then, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa vào, thấy chị trần truồng
nằm trên giường, nghe thấy tiếng động chị liền nghiêng đầu lại nhìn tôi. Đôi mắt chị đầy quyến rũ, cái cảm giác gần gũi chị mười năm trước lại xuất hiện.
Tôi chồm lên vồ lấy chị như con sói đói lâu ngày thấy con mồi trước mắt, chị ấy rên rỉ khuất phục trước sự cuồng loạn của tôi, điều đó khiến cái đàn ông trong tôi càng bội phần hưng phấn, cái điệu rên rỉ đó tôi chưa từng được nghe từ vợ mình.
“Em muốn dẫn chị ra khỏi ngôi làng đầy lời nguyền rủa ác độc này”. Tôi nằm lăn ra bên người chị, hứa với chị, “Em sẽ dẫn chị lên sống một cuộc sống khác ở thành phố”. Tôi bỗng thấy trong căn phòng chị rất nhiều kẽ hở do tường quá cũ nên nứt ra, rơm rơi xuống lung tung, bay lả tả.
“Không được”. Chị ấy miệng nói từ chối một cách yếu đuối, chứng tỏ cũng rất muốn thoát ra khỏi ngôi làng này. “Chúng ta là chị em họ, không thể chung sống với nhau được”.
“Không ai biết chúng ta là chị em họ cả, chỉ cần chúng ta giữ kín bí mật này đừng tiết lộ cho ai là được”. Vừa nói tôi vừa cười đắc ý.
Đến gần sáng chị ấy đưa tôi về lại phòng, mệt quá vừa nằm xuống tôi đã ngủ thiếp đi. Trong lúc chập chờn nửa mơ nửa tỉnh tôi nghe có tiếng động lạ ở phòng chị vọng lại, hình như đó là tiếng ròng rọc ở giếng nước - ròng rọc quay để móc nước lên, lắng nghe kỹ lại thấy giống như tiếng gì đó đang rách ra, cuối cùng tôi bỗng nghe thấy tiếng la thảm thiết thất thanh của chị ấy, rồi toàn bộ trở lại im lặng như cũ.
Tôi lại nằm mơ nữa rồi.
Sáng, tôi giật mình tỉnh dậy bởi tiếng bác gọi, tôi chỉ nghe bác ấy hô lớn, bảo rằng chị họ đã đi đâu không biết. Tôi vùng dậy, thấy cửa phòng chị ấy mở toang, rơm và băng dán ở phòng rơi ra bay lả tả, trên tường của căn phòng lộ ra bao nhiêu là kẽ nứt. Quần áo lót chị ấy vẫn còn đấy nhưng không thấy người đâu.
Chị ấy đã mất tích!
Đây là một âm mưu, nhớ lại hôm qua khi trở về phòng, tôi thấy trong nhà thằng họ Lăng kia có thêm một tên ăn mày, có thể là đứa con mà hắn đã vứt bỏ trước đây.
“Chỉ được phép sống 278 người trong làng, không thể thêm một người”.
Đây là tên họ Lăng kia báo thù tôi.
Hình như tôi phát điên lên vì chuyện này, tìm suốt ngày nhưng vẫn không thấy bất kỳ một dấu vết gì của chị ấy.
“Cô ấy chết rồi!” Trường Cương nói, tôi vẫn không tin là chị ấy đã chết, không! Không thể nào được, chị ấy chỉ mất tích thôi, vẫn còn sống đâu đấy, chỉ là chưa tìm ra thôi. Mãi đến lúc trời tối om tôi mới về nhà, dự định sáng sớm ngày mai sẽ tiếp tục tìm, tìm cho tới lúc nào ra mới thôi.
Tôi lại nghe bên phòng của bà nội có tiếng “278... 278... 278... nó sắp đến rồi, mày sắp đi rồi... nó sắp đến rồi!”
Tôi chẳng thèm ăn uống gì, vừa bước vào phòng đã nghe thấy tiếng rên của vợ Xuân Tử. Hắn lại làm chuyện đó! Tôi bịt tai lại.
Không biết tôi đã ngủ từ lúc nào không hay, đến nửa đêm tôi bị tiếng rên la khủng khiếp làm tỉnh giấc. Tiếng kêu từ phòng bên kia vọng lại, nghe tiếng rên tôi đoán là vợ Xuân Tử đang đẻ. Tiếng kêu hệt như tiếng kêu lúc vợ tôi sinh.
“278... 278... 278 lại thêm một người không biết ai sẽ chết
hoặc mất tích đây?”
Trong lúc nghĩ đến chuyện này bỗng kẽ nứt trên tường vỡ to ra hơn, rồi rơm rạ băng dính tiếp tục rơi xuống. Một luồng khí lạnh từ kẽ nứt thổi ra, rồi biến thành một làn khói đen ngòm.
Luồng khói đen đó càng lúc càng đặc, dần dần biến thành một bàn tay đen trũi, đằng sau còn thấp thoáng một khuôn mặt xuất hiện, đó là khuôn mặt của một nữ nhân, hình như đó là chị họ tôi. Chị ấy cười rồi chìa tay về phía tôi. Tôi cầm bàn tay mềm mại của chị, tự nhiên trong người lửa dục bốc lên ngùn ngụt, tôi muốn ghì chặt lấy chị ấy.
Tôi bị bàn tay đó giữ chặt, rồi hình như tôi đang bay bổng giữa không trung. Tôi bị kéo vào kẽ nứt ở tường, vừa chạm đến tường, mặt mũi tôi bỗng nhiên tối sầm lại. Trong khoảnh khắc trước khi ngất đi, tôi nghe có tiếng trẻ con khóc vọng lại từ phòng của vợ chồng Xuân Tử.
“Nó sắp đến, mày sắp đi rồi!”
Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang nằm trong ngôi nhà của ông địa chủ đã chết đó, nằm đúng ngay trong căn phòng có chiếc gương lớn treo trên tường. Xung quanh tôi đầy người chật ních, mặt mũi ai cũng như tượng gỗ không chút biểu hiện vui buồn hay giận dữ gì, trong đám người đó có cả vợ thằng họ Lăng và có cả chị họ tôi. Tôi gọi chị ấy, nhưng chị ấy không thèm để ý đến tôi.
Sợ quá, tôi chạy đến cửa phòng, đẩy cửa ra rồi tháo chạy. Nhưng tôi phát hiện ra một điều rất lạ là mình vẫn đứng trước cửa phòng, trong phòng này tất cả đều trái ngược với mọi thứ thường ngày, phải thành trái, trái thành phải, ngay cả khuôn mặt người ta cũng vậy.
Tôi chạy đến bên cửa sổ, trong góc căn phòng đó cả ngoài sân và xung quanh cái giếng kia, đều đầy ắp người. Tôi nhảy qua cửa sổ ra ngoài sân nhưng bất luận tôi chạy đến phòng nào rồi cũng thành ra căn phòng có cái gương đó, chỉ có điều tất cả sự vật đều đảo ngược lại.
Đây là đâu?
Tôi mềm người ra ngã quỵ xuống nền nhà.
“278... 278... 278... nó sắp đến rồi , mày sắp đi rồi!”
“Bình!”. Sau một tiếng kêu lớn, chiếc màn hình chỉ còn một điểm sáng nhỏ rồi tất cả đều biến mất như là bị mất điện vậy. Trong khoảnh khắc, một người với thân thể mềm nhũn ngã lăn xuống phòng làm việc. Lồng ngực đau thắt từng cơn khiến Trần Hoa không thể cử động, ông ta giãy giụa chìa tay về chiếc điện thoại trên bàn, nhưng khi bấm số ông mới nhớ ra là mình đã cắt đứt dây khiến các phương tiện thông tin đại chúng không thể tiếp cận ông được. Trần Hoa đau khổ không thể tiếp tục sống trong căn phòng tối đen như mực này nữa. Ông cúi người nối dây điện thoại.
Một cơn tuyệt vọng như trời giáng bổ ập xuống đầu nuốt chửng lấy ông, toàn bộ tiền đồ của ông phút chốc đã sụp xuống như chiếc màn hình trước mặt ông. Là người hơn nửa đời tiếp xúc với máy tính nhưng giờ đây, ông nhìn chiếc màn hình máy tính kia như nhìn vào khoảng trống tối đen trong vũ trụ bao la... Giờ ông như kẻ tử tội sắp đến giờ ra pháp trường, ông đang đối diện với tử thần, bên mình ông giờ toàn là bọn đầu trâu mặt ngựa, sứ giả của Diêm Vương, tới để dẫn hồn ông đi.
Trần Hoa đưa tay lên đẩy chiếc màn hình ra, bỗng nhiên
trên màn hình hiện lên một dòng chữ, lập tức hủy hoại hết buồng tim ông: “Chúc mừng ông đã hát bài hát khải hoàn từ “Bảy ngôi làng ma” của chúng tôi!”
Vẫn chỉ là câu nói đó! Trần Hoa hiểu rõ rằng, cái mà “hắn” gọi là bài ca khải hoàn, chỉ mới là bước dạo đầu cho tất cả những gì kinh khủng nhất trên trần gian này mà thôi!
Uy lực khủng khiếp của trò chơi “Bảy ngôi làng ma” giống như rượu, nó chỉ phát huy tác dụng khi nào người ta đã uống nó vào bụng.
“Mày là ai?” Trần Hoa cố lấy chút hơi tàn quát hỏi. Trả lời ông là dòng chữ lạnh lùng hiển thị trên màn hình máy tính - “Tần Ca!”
Không thể tự làm chủ được bản thân, người ông co quắp lại, Trần Hoa vỗ vỗ tay vào bàn một cách yếu ớt nhưng vẫn mang phong thái của người đã từng làm giám đốc, ông quát: “Nói láo! Tần Ca đã mất tích mười mấy năm trước, hắn đã chết rồi!”
Không thể nào, không thể như thế được!
Tần Ca đã mất tích, tất cả chỉ còn tồn tại ở thế giới bên kia, ở trong không gian và thời gian hoàn toàn khác hẳn và không liên quan gì đến cuộc đời này nữa. Nhưng trò chơi do hắn viết thì vẫn còn lại mãi...
Tại sao mãi đến bây giờ, những sự việc và con người đó lại vẫn tái hiện được. Là ai đã cho hắn cơ hội làm lại cuộc đời?
Trần Hoa nghĩ nát cả đầu vẫn không thể nào tìm được một lời giải đáp thích đáng.
Là trò chơi được viết từ mười năm về trước thế mà giờ vẫn tương thích với nền XP và hơn nữa nó lại trở thành công cụ giết người một cách ghê rợn, nó đã hạ gục Trịnh Dung Tân và Tạ Phi. Trần Hoa đã hoàn toàn không hay biết có hai phóng viên cũng dấn thân vào trò chơi mất mạng ấy. Mục đích cuối cùng của hắn là nhấn chìm tất cả những ai xâm nhập vào lãnh địa của hắn.
Trần Hoa không dám tưởng tượng, người ngồi bên kia đầu máy, khống chế máy tính ông, thưởng thức nỗi sợ đến vỡ mật, nỗi đau khổ buốt tim và sự tuyệt vọng đến không muốn sống của ông rốt cục là ai nữa, chắc hắn về cơ bản không phải là người!
“Vậy rốt cục mày muốn gì?” Một mình ông trong phòng đối thoại với chiếc màn hình. Lần này, trả lời câu hỏi của ông là hai chữ xuất hiện trên màn hình, khắc sâu bằng máu tươi báo hiệu rằng mối thù này mãi mãi không bao giờ nguôi ngoai. Mồm ông bỗng mấp máy, Trần Hoa khe khẽ đọc lên hai chữ “báo thù”.
Bỗng nhiên ông cảm thấy nhói đau sau gáy, chưa kịp phản ứng gì Trần Hoa đã rơi vào trong màn đêm dày đặc vô cùng vô tận…
Sáng mai thức dậy, bình minh của một ngày vẫn là một màu đỏ như máu tươi.
Trong phòng làm việc thênh thang của công ty ông tự nhiên vắng tanh vắng ngắt không có một chút sức sống nào. Kể từ khi Tạ Phi xảy ra chuyện rồi bị công ty của ông họ Trần mang đi, Trương Vy không còn thấy Tạ Phi nữa, ngay cả một cú điện thoại cũng không có!
Trong căn phòng chuẩn bị cho đêm tân hôn được bố trí vô cùng chu đáo, sang trọng có treo ảnh cưới chụp chung của đôi vợ chồng trẻ Tạ Phi và Trương Vy, giờ nhìn lên tấm hình chỉ khiến Trương Vy cảm thấy chua xót, nước mắt lưng tròng...
Không giống như những tấm ảnh cưới thông thường khác, ảnh cưới của đôi vợ chồng
trẻ này không mặc trang phục cưới mà mặc bộ đồng phục của sinh viên tốt nghiệp đại học, đó là biểu tượng cho niềm tự hào về tương lai tươi sáng của họ.
Là học sinh tốt nghiệp một trường đại học nổi tiếng của Mỹ, tiền đồ như được lót vàng, chú rể đã khiến không ít đôi vợ chồng trẻ khác thèm khát ngưỡng mộ.
Trương Vy chìm đắm trong ánh mắt đầy ngưỡng mộ của những người tham dự đám cưới, cô mãi mãi ghi nhớ hình ảnh của Tạ Phi khi làm việc trong công ty nổi tiếng này. Ở quốc gia mà nền công nghiệp phát triển bậc nhất trên khắp toàn cầu là nước Mỹ kia, là người đến từ một nước phương Đông nhưng Tạ Phi đã thu hút được cô bằng trí tuệ và tài năng của mình.
Với cô, Tạ Phi là người mang đậm bản sắc văn hóa Trung Quốc, không giống với những lưu học sinh khác, cầm tấm bằng thạc sĩ trong tay với đầy cơ hội và tiền đồ - có thể xin vào làm việc trong các công ty lớn, kiếm tiền dễ như trở bàn tay, thế mà Tạ Phi đã không ở lại Mỹ mà nhất định về nước, Trương Vy là vợ chưa cưới cũng phải theo chồng về nước.
Buổi sớm tinh mơ như tăng thêm cái lạnh của mùa đông. Bên gối không có người chồng mới cưới nên Trương Vy dậy sớm hơn. Cầm điện thoại lên cô lại một lần nữa gọi điện cho Trần Hoa, xin phép ông cho mình được gặp Tạ Phi.
“Cơ quan! Nhất định là ở cơ quan!”
Không có Tạ Phi ở nhà, ngôi nhà trống trải đáng sợ, Trương Vy ngồi dậy bất an. Cô không thể nằm mãi ở giường được nữa, nếu cứ nằm thế cô sẽ điên lên vì nghĩ vớ vẩn mất.
Lấy dụng cụ dọn dẹp vệ sinh nhà cửa ra, cô bắt tay vào lau dọn phòng ốc. Bây giờ cô phải bắt mình bận rộn vì nếu có một phút rỗi rãi thì nỗi lo âu lại nổi lên phủ kín tâm hồn cô.
Trong khi dọn dẹp thư phòng của chồng, do vô ý làm rơi đống bản vẽ phác thảo. Cô biết chồng mình có tài vẽ vời nhưng cô chưa từng thưởng thức tác phẩm của anh. Cô lật đống bản vẽ phác thảo ra xem cho đỡ nhớ anh, mới lật được mấy trang cô đã giật thót tim vì cảnh tượng trong các bản phác thảo. Cảnh trong đó không phải là non nước hữu tình hay cái gì có ý nghĩa khác mà chỉ là những hình quỷ dữ, ma quái ghê người...
Lúc này tay cô đang cầm hình vẽ về vụ tai nạn giao thông. Con phố đầy ắp người qua lại, người ta đã xô đẩy nhau quanh chiếc xe biến hình, trong xe chất đầy những thi thể nát rữa vì tai nạn hoặc do để lâu ngày, chồng chất lên nhau. Kinh khủng nhất là hình vẽ người chết trên hiện trường tai nạn, hai cái thi thể chết cóng đang tỏa mùi sát khí lên ngất trời.
Chặn bàn tay lên lồng ngực, cô như sợ tim mình nhảy ra khỏi ngực mất! Cô lật sang trang vẽ khác, và lập tức thấy hối hận khi lật sang bức vẽ này. Đây là cảnh một con sông luôn cướp đi sinh mạng con người! Lòng sông nhỏ hẹp, một người đang giẫy giụa trước khi chìm xuống nước, anh ta không cử động tay chân nhanh nhẹn được vì dưới lòng sông lại có một thi thể gần chết đang bám lấy anh ta!
Không thể tiếp tục xem những cảnh tượng ghê rợn trong bức vẽ nữa, cô vội vàng gấp nó lại, đặt vào chỗ cũ. Hơi thở cô bỗng nhanh lên, tim đập liên hồi, từ nhỏ cô đã bị bệnh yếu tim và hen suyễn,



<< Lùi - Tiếp theo >>
Thống Kê Truy Cập
Online: 1 online
Hôm nay: 1 lượt
Trong tháng:1 lượt
LH: 0967981742
Đc: Thôn đăk hà đông, công ti cà phê 15
Vip352.wap.sh - Wáp hay cho điện thoại
Xtgem.Hostinh